Điểm sách: “Dạy con kiểu Pháp” – tác giả Pamela Druckerman

Tuần vừa rồi, mình vừa đọc xong cuốn sách “Dạy con kiểu Pháp” – sách do Thaihabooks dịch từ cuốn sách “French Children Don’t Throw Food” (Trẻ em Pháp không ném thức ăn) của tác giả Pamela Druckerman. Tác giả là nhà báo người Mỹ, sống và làm việc tại Paris, Pháp. Cô sinh con và nuôi dạy con ở Pháp và khám phá ra những khác biệt giữa cách nuôi dạy con “kiểu Mỹ” và “kiểu Pháp.” Điểm bắt đầu cho hành trình tìm hiểu sự khác biệt này là khi cô cùng chồng con đi du lịch và khi cả nhà đi ăn nhà hàng, cô quan sát thấy trong khi những đứa trẻ người Pháp ngồi ăn rất trật tự, không hề ném thức ăn thì Bean – con gái đầu của cô liên tục nghịch phá, la hét khiến hai vợ chồng cô rất vả. Từ đó cô bắt đầu quan tâm đến cách nuôi dạy con kiểu Pháp và tham chiếu với cách nuôi dạy con kiểu Mỹ.

Về cơ bản, mình thấy đây là một cuốn sách hay về chủ đề nuôi dạy con. Tác giả có cái nhìn đa chiều về các quan điểm dạy con khác nhau. Khi bàn về các quan điểm khác nhau, cô đều dẫn đến các nghiên cứu tâm lý học, lý giải những khác biệt dựa trên những khác nhau về văn hoá, quan niệm đạo đức, chuẩn mực xã hội. Mình rất thích cách tiếp cận này vì nó làm cho cuốn sách không rơi vào giáo điều, hay nói một chiều. Tuy nhiên, những bạn đọc thiếu kiên nhẫn có thể thấy cuốn sách có phần lan man và khó nắm bắt các ý tưởng trong đó.

Như thường lệ, sau khi đọc xong một cuốn sách, mình đều cố gắng tóm tắt các ý cốt lõi mình tâm đắc nhất. Về sau, mình chỉ cần nhìn bản tóm tắt này để nắm bắt được cái “sườn” của cuốn sách mà không cần phải tốn thời gian để đọc lại từ đầu. Tất nhiên mình sẽ đọc lại những phân tích hay trong sách nếu muốn. Continue reading

Advertisements

Đọc sách gì trong năm mới 2016?

Dịp bắt đầu năm mới là dịp chúng ta thường lên các kế hoạch cho cả một năm. Đó có thể là những mục tiêu về công việc, học tập, phát triển bản thân và cuộc sống. Trong công việc, học tập và phát triển bản thân, một điều không thể thiếu đó là đọc sách. Không cần nói, chắc ai cũng hiểu được lợi ích của việc đọc sách. Hiện nay, sách vở ngày càng phong phú, và số lượng sách miễn phí trên mạng Internet quá nhiều thực sự gây khó khăn trong việc lựa chọn. Trong bài viết này, tôi chọn ra các cuốn sách tôi dự định đọc trong năm 2016. Với tốc độ đọc của mình, tôi dự định mỗi tháng sẽ đọc tối thiểu 1 cuốn. Tuy nhiên tuỳ lượng kiến thức trong cuốn sách mà thời gian đọc sẽ xê dịch chút ít.

Theo kinh nghiệm học tập và đọc sách của bản thân, tôi thấy thực sự rất khó để có thể đọc cùng 1 lúc nhiều cuốn sách, nên tại 1 thời điểm tôi sẽ chỉ tập trung đọc cho xong một cuốn sách mà thôi.

Danh sách các cuốn sách của tôi có thể hơi thiên lệch về các cuốn sách tin học, triết học, và các cuốn sách phát triển bản thân. Thực sự rất muốn đọc thêm các sách văn học nhưng thời gian có hạn nên chắc sẽ đợi năm sau vậy.
Chú ý: Các cuốn sách “phải đọc” sẽ được đánh dấu **. Các cuốn sách này, tôi sẽ ưu tiên đọc trước (có 12 cuốn trong diện “phải đọc”)

============================================== Continue reading

16 Cuốn sách “kinh điển” mà tất cả lập trình viên đều nên đọc

1. Code Complete 2

Code Complete 2Cuốn sách Code Complete 2 của tác giả Steve McConnell đối với các nhà phát triển phần mềm thì cũng nổi tiếng như cuốn Joy of Cooking dành cho các chuyên gia đầu bếp vậy. Đọc nó nghĩa là bạn yêu thích công việc của mình, bạn có thái độ nghiêm túc về cái bạn làm, và bạn muốn làm cho nó trở nên tốt hơn. Trong Code Complete, tác giả Steve ghi chú rằng lập trình viên trung bình đọc ít hơn một cuốn sách kỹ thuật mỗi năm. Và với việc đọc cuốn sách này thì đã giúp kéo bạn ra xa khỏi 90% các đồng nghiệp của còn lại. Theo hướng tốt hơn.

Tôi thích cuốn sách này nhiều đến nỗi tên miền blog của tôi (Coding Horror) là xuất phát từ nó. Bạn nên đọc cuốn sách này đầu tiên, và là cuốn sách đầu tiên mà bạn giới thiệu đến các lập trình viên đồng nghiệp của mình.

2. The Mythical Man-Month: Essays on Software Engineering, Anniversary Edition (2nd Edition)

The Mythical Man-MonthCó nhiều ý kiến cho rằng đây là cuốn sách “kinh điển” duy nhất trong lĩnh vực phát triển phần mềm của chúng ta. Nếu bạn vẫn chưa đọc nó, thì thật đáng hổ thẹn.

Tôi thách thức bất kỳ lập trình viên nào đọc cuốn The Mythical Man Month mà lại không tìm thấy câu chuyện về một hệ điều hành không tồn tại nữa, và nhóm người đã phát triển ra nó, rất đáng ngạc nhiên là chúng lại rất liên quan đến vấn đề của bạn ngày nay. Cuốn sách 25 năm tuổi đã minh họa sâu sắc một quan điểm rằng: máy tính có thể thay đổi, nhưng con người thì không.

Đọc cuốn sách kinh điển này chắc chắn sẽ tốt hơn rất nhiều việc bạn sử dụng thời gian để nghiền ngẫm trên hàng ngàn trang tài liệu kỹ thuật mới nhất hiện nay.

3. Don’t Make Me Think: A Common Sense Approach to Web Usability

Dont make me thinkMột cuốn sách tốt nhất về usability (tính dễ sử dụng của phần mềm) mà tôi đã từng đọc. Tác giả Steve Krug đã bao quát mọi khái niệm quan trọng về usability trong cuốn sách này, và ông làm công việc đó rất tốt. Đọc cuốn sách này thì rất vui. Nếu bạn chọn đọc chỉ một cuốn sách về usability, thì hãy lựa chọn cuốn này. Nó chứa rất nhiều thông tin tuyệt vời, và hình thức trình bày thì ngắn gọn súc tích, dễ áp dụng theo. Nó phù hợp với bất kỳ độc giả nào: dân kỹ thuật, không phải dân kỹ thuật, người dùng bình thường, lập trình viên, nhà quản lý v.v…

4. Rapid Development

Rapid DevelopmentTiêu đề đầy đủ của cuốn sách này là Rapid Development: Taming Wild Software Development Schedules, nó không chỉ dài dòng và hơi buồn cười, mà nó còn dùng sai từ một cách đáng tiếc nữa.

Rapid Development thì không nói về việc phát triển nhanh ứng dụng như cái tên của nó. Nội dung cuốn sách nói về *thực tế của thất bại*. Phần lớn các dự án phát triển phần mềm đều thất bại: chúng thường vượt quá thời hạn kế hoạch đã đặt ra, tạo ra các kết quả không đạt yêu cầu, hoặc đôi khi thậm chí nó còn không thể kết thúc được. Điều này không còn phải tranh cãi; vì đó là một thực tế đã được thống kê. Có một sự thực không mấy dễ chịu đó là team của bạn phải trở nên giỏi hơn trong việc tránh những thất bại đơn giản để có thể thành công. Trong khi nghe điều này có thể làm bạn nản lòng — vâng, nó thì rất nản lòng — nhưng bạn sẽ vẫn muốn đọc cuốn sách này.

Tại sao ư? Bởi vì một nửa thành công là không được lặp lại những sai lầm mà bạn hoặc người khác đã mắc phải. Quan điểm của cuốn sách này đó là việc phạm sai lầm là tốt. Nhưng nếu bạn đang phạm phải chính những sai lầm kinh điển trước đây, thì bạn đã thất bại ngay trước khi thậm chí bắt đầu. Và nếu bạn không biết điều đó là như thế nào thì bạn đang phạm phải một trong những sai lầm đó ngay lúc này.

Lĩnh vực của chúng ta là một trong số ít lĩnh vực thường xuyên thay đổi, vì vậy cách duy nhất là ôm lấy sự thay đổi đó và thử áp dụng những kỹ thuật phát triển “Rapid” khác biệt. Nhưng điều ngược lại thì không đúng. Chúng ta không thể cho rằng có quá nhiều thay đổi từ năm 1970, dẫn đến tất cả các bài học về phát triển phần mềm trước đây đều trở nên lỗi thời và không thích hợp khi so sánh với những công nghệ mới đang “hot” hiện nay. Điều này thì cũng đề cập đến cùng một câu chuyện: máy tính đã thay đổi; con người thì không.

Ít nhất thì cũng có một vài ý tưởng về cái gì làm việc và cái gì không trước khi bạn bắt đầu — như McConnell đã nói, “hãy đọc hướng dẫn sử dụng trên thùng sơn trước khi sơn“. Chắc chắn là vấn đề này nghe có vẻ hiển nhiên cho tới khi bạn đọc cuốn sách này và nhận ra điều đó rất hiếm khi và thực sự xảy ra trong lĩnh vực của chúng ta.

5. Peopleware : Productive Projects and Teams, 2nd Ed.

Peopleware Productive Projects and TeamsNếu bạn đã từng nhìn thấy màn trình diễn của một đội bóng toàn ngôi sao nhưng được dẫn dắt bởi một vị huấn luyện viên tồi, thì bạn sẽ đánh giá cao cuốn sách này. Không quan trọng là có bao nhiêu “siêu sao” trong nhóm của bạn, khi không ai trong số họ có thể trao đổi cùng nhau, hoặc đồng ý về bất cứ việc gì. Và không có lập trình viên nào, dù có tài năng đến mấy, có thể làm việc hiệu quả khi luôn luôn bị rào cản bởi những ngắt quãng nhỏ nhặt. Các lập trình viên không đánh giá đúng các kỹ năng về con người của họ, nhưng một điều trớ trêu thay: thành công của dự án của bạn có thể phụ thuộc rất nhiều vào điều đó. Nếu bạn có bất kỳ một khát khao chính đáng để trở thành một “Team Leader” thực thụ thay vì chỉ là cái chức danh hão, thì bạn cần phải đọc cuốn sách này.

Trong khi Peopleware chứa đầy những quan điểm hoàn toàn vững chắc và tuyệt vời, nó cũng ngụ ý về một mức độ kiểm soát nhân viên dựa trên không gian làm việc là hoàn toàn kỳ quặc tại hầu hết các công ty. Nhưng ít nhất bạn cũng sẽ biết khi nào thì môi trường làm việc của mình, hoặc team của mình đang gặp một vấn đề thực sự — và quan trọng hơn là cần phải làm gì để giải quyết nó.

6. The Design of Everyday Things

The Design of Everyday ThingsCông việc phát triển phần mềm có thể làm bạn nản lòng đến mức khó tin, bởi vì có quá nhiều thứ có thể trở nên sai sót. Có rất nhiều thứ chúng ta làm là để phòng thủ: cố gắng đoán trước điều gì sẽ trở nên sai trước khi nó xảy ra. Nó là nguyên nhân làm bạn kiệt sức về tinh thần, và thậm chí có thể biểu lộ bản thân theo một số cách khá tiêu cực. Đôi khi tôi mô tả công việc này với những người không chuyên về kỹ thuật như thể tôi đang tạo ra một cái đồng hồ với hàng ngàn chi tiết nhỏ, tất cả chúng có thể hỏng một cách ngẫu nhiên vì những kích thích nhỏ nhất.

7. About Face 3.0: The Essentials of Interaction Design

About FaceAlan Cooper, cha đẻ của ngôn ngữ Visual Basic, và là cha đỡ đầu của usability. Tôi xin nói thành thật rằng: tôi đã đọc cuốn sách này cách đây lâu lắm rồi. Tôi mua cuốn sách này khi nó được xuất bản vào khoảng năm 1995, vì vậy tôi có phiên bản “cũ” 1.0 của cuốn sách. (Nó có bị xem là usability tồi không? khi bạn không dùng những cuốn sách của mình lúc có những phiên bản mới?)

Cuốn sách này, cùng với cuốn GUI Bloopers, có khuynh hướng trở thành những cuốn sách về quy tắc sư phạm trong việc trình bày một GUI nhất quán. Nhưng đây là một trong những chỉ dẫn đầy đủ nhất mà bạn có thể ứng dụng được.

Không giống như cuốn GUI Bloopers, vì nó xuất bản thời trước khi có web, vì vậy không có sự bàn luận về cách trình bày trên web và nó có tác động đến thiết kế GUI như thế nào. Nhưng nó thì vẫn là một cuốn sách hữu ích tuyệt vời; tôi đã sử dụng chương sách nói về mô hình quản lý thông điệp lỗi (error messages) cho một dự án .NET gần đây.

8. The Inmates Are Running the Asylum : Why High Tech Products Drive Us Crazy and How To Restore The Sanity

The Inmates Are Running The AsylumĐây là cuốn sách đã giới thiệu với thế giới về khái niệm personas (con người): thay vì trước đây chúng ta cứ nghĩ người dùng là trừu tượng, khó mô tả, là một nhóm người không xác định, thì giờ đây với khái niệm personas sẽ hướng dẫn chúng ta nói chuyện về những người dùng xác định, người mà có tên, có cá tính, có nhu cầu và mục tiêu. Liệu người dùng (users) của chúng ta có muốn chức năng print preview không? Bố ai mà biết được? Nhưng nếu Gerry Manheim là kế toán trưởng, và anh ta phải in ra bảng báo cáo chi tiêu hàng tuần như là một phần công việc của mình, thì tốt hơn là bạn nên tin rằng chức năng print preview cần phải có trong phần mềm. Không có gì thần kỳ ở đây cả; luôn phải biết người dùng của bạn là ai và họ thực sự muốn làm gì — và kỹ thuật sử dụng khái niệm personas đúng là một cách rất tuyệt vời.

Cũng có một phân tích khá thú vị ở đây về việc các lập trình viên có khuynh hướng nghĩ rằng bản thân họ có khả năng tạo ra các quyết định về usability nhân danh những người dùng “bình thường”, nhưng trong thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Các lập trình viên chính là những người dùng kỳ cục và cực đoan nhất.

Một bài học ẩn chứa phía sau cuốn sách này đó là đôi khi thiết kế của bạn có tốt như thế nào chăng nữa cũng không quan trọng: phần mềm cho máy scannerphần mềm phát triển web được sử dụng làm ví dụ trong cuốn sách này, cả hai đều thất bại trên thị trường vì những lý do rằng không có gì phải làm với tính usability của chúng cả.

Dù sao thì đây là một cuốn sách tuyệt vời khác của tác giả Cooper, và một sự tiến bộ hợp lý kể từ cuốn About Face đã đề cập phía trên. Trong cuốn About Face, tác giả Cooper coi đối tượng “Perpetual Intermediates” như là độc giả chính, còn ở đây, có một sự xác định rõ ràng hơn và vì vậy dễ phát triển hơn, đó là đối tượng personas.

9. GUI Bloopers: Don’ts and Do’s for Software Developers and Web Designers

GUI BloopersQuay trở lại những ngày tươi đẹp của Windows 95 và Apple’s System 7, đã có những quy tắc thực tế về giao diện người dùng GUI. Và đây là một cuốn sách đặc sắc trong việc thiết kế GUI, về tính nhất quán trong các menu, việc căn lề các button và các text trên các cửa sổ dialog. Bạn có thể tranh luận rằng liệu có bao nhiêu người dùng có thể thực sự hiểu về những quy tắc này, nhưng it ra thì họ cũng có thể mong chờ giao diện người dùng của ứng dụng A có cách bố trí rất giống với ứng dụng B.

Một thực tế đó là thế giới GUI cổ điển và thế giới của trình duyệt (browser) đang dần nhập lại với nhau — kết hợp lấy tất cả những ưu điểm tốt nhất của cả hai. Có những loại ứng dụng mà có giao diện giống hệt của browser.

10. Programming Pearls (2nd Edition)

Programming PearlsTôi đã hơi lưỡng lự khi liệt kê cuốn Programming Pearls vào danh sách này, bởi vì nó chứa khá nhiều kỹ thuật lập trình ở mức thấp, nhưng có đủ “pearls” (tác giả chơi chữ vì pearl có nghĩa là ngọc trai) của nghề phần mềm trong cuốn sách này để làm cho nó có giá trị đối với thời gian của bất kỳ một lập trình viên nào. Programming Pearls là cuốn sách hay tiếp theo để bạn làm việc bên cạnh như thể đang làm cùng với một lập trình viên tài năng vậy. Nó là một tập hợp của những khôn ngoan của nhiều lập trình viên “cao thủ” đã được chưng cất và cô đọng lại, nhưng khá dễ hiểu.

Tôi sẽ không nói dối bạn: phần lớn các chương trong cuốn sách này bạn có thể lờ đi. Ví dụ, tôi không thể tưởng tượng việc thực thi các thuật toán sorting, heap hoặc hash lại được viết lại trong các chương 11, 13 và 14 tương ứng, vì ngày nay đã có những thư viện tuyệt vời cho những thứ nguyên thủy cơ bản này. Chỉ cần đọc lướt qua cuốn sách, lờ đi các phần code. Chương 8, “Back of the Envelope” thì quan trọng, có thể là phương pháp ước lượng tốt nhất mà tôi đã từng được nhìn thấy. Nó cũng tiến một bước dài về phía trước để giảng giải về những câu hỏi phỏng vấn điên khùng mà các công ty thường sử dụng để làm phiền chúng ta.

11. The Pragmatic Programmer: From Journeyman to Master

The Pragmatic ProgrammerCuốn sách này khiến tôi nhớ về rất nhiều điểm trong cuốn Programming Pearls, nhưng nó thì thực sự tốt hơn, bởi vì nó ít tập trung vào code. Thay vì việc lo lắng về code, các tác giả đã đưa vào tất cả những hướng tiếp cận mà họ đã nhận thấy nó làm việc trong thế giới thực vào trong một cuốn sách này. Không phải tất cả những thứ này đều là về kỹ thuật lập trình. Ví dụ, việc hỏi bản thân rằng “Tại sao tôi lại làm điều này? Liệu làm việc này thậm chí có chút giá trị nào chăng?” thì không phải đang nghĩ ra ngoài cái hộp (thinking outside the box); nó là một điều gì đó bạn nên tổ chức vào trong các hoạt động hàng ngày để giữ cho bản thân mình — và đồng nghiệp của bạn — luôn được sảng khoái. Và chính điều đó đã làm cho Pragmatic Programmer trở thành một cuốn sách tuyệt vời.

Nếu bạn muốn biết thêm một chút về cuốn sách này, thì tôi đã tạo ra một phiên bản HTML một phần mục lục tóm tắt để tham chiếu đến các phần bên trong, nó sẽ cung cấp cho bạn một cái nhìn tổng quan về nội dung cuốn sách.

12. Designing Web Usability : The Practice of Simplicity

Designing Web UsabilityTác giả Jakob Neilsen nổi tiếng vì trang web usability của ông, và nghề nghiệp là một chuyên gia về usability từ những năm 1989 khi mà cuốn sách đầu tiên của ông được xuất bản. Cuốn sách Designing Web Usability là một khóa học đầy đủ kiến thức căn bản về web usability, nhưng nó có một chút khác biệt hơn các cuốn sách hướng GUI của tác giả Cooper ở trên.

13. The Visual Display of Quantitative Information

The Visual Display of Quantitative Information14. Visual Explanations: Images and Quantities, Evidence and Narrative

Visual Explanations15. Envisioning Information

Envisioning InformationThông tin thì rất “đẹp”. Và một giao diện người dùng GUI được thiết kế tốt cũng vậy. Bạn không cần phải sở hữu tất cả 3 cuốn sách trong sê-ri này trừ khi bạn là một người hoàn hảo, nhưng 2 cuốn đầu thì rất cần thiết.

16. Mastering Regular Expressions, Second Edition

Regular ExpressionsHệ điều hành UNIX thường nổi tiếng một cách xứng đáng vì độ phức tạp và không thể xâm nhập. Và Regular Expressions cũng nổi tiếng như vậy.

Tôi có thể trở thành một thành viên của câu lạc bộ “Keep It Simple Stupid – giữ cho nó đơn giản nhất đồ ngốc ạ”, nhưng tôi đang làm một ngoại lệ đối với regular expressions. Nếu viết tốt, thì chúng sẽ tiết kiệm cho bạn vô số thời gian trong việc thao tác bằng tay để bắt các trường hợp khác nhau, và tôi cũng hiếm gặp một dự án nào mà chúng lại không có ích ở một nơi nào đó.

Một khi bạn đã nhảy vào thế giới của regular expressions, thì bạn có thể sẽ trở nên mê mẩn với sức mạnh tuyệt vời và tiềm năng mà chúng có.

VinaCode

Bài viết được dịch từ Coding Horror

Lời bàn của Vinacode:

Khi lần đầu tiên nhìn thấy danh sách này của lập trình viên nổi tiếng Jeff Atwood, bạn biết mình nghĩ gì không ạ? Lúc đó mình nghĩ rằng đúng là chết tiệt thật, giá như mình biết được danh sách này sớm hơn. Bởi trước đó vì không ai bày cho nên đọc sách gì, nên mình đã cắm cổ đọc sách như điên. Mình thức cả đêm để download hàng trăm cuốn sách, hàng chục GB tài liệu rồi cuối cùng bỏ đó. Và cách đọc sách của mình cũng sai nữa, vớ được cuốn nào là mình đọc hùng hục từ đầu đến cuối, có khi hứng lên còn đọc luôn cả phần lời cảm ơn nữa! 🙂

Sau này mình mới biết có những cuốn kinh điển như “Code Complete 2” là sách gối đầu…

View original post 3,458 more words

Não bộ, động lực làm việc, và các “công tắc” kích thích động lực làm việc

Đọc xong cuốn “のうだま―やる気の秘密” (tạm dịch là bí quyết tạo động lực bằng đánh lừa bộ não: http://tinyurl.com/ycmmsx5) của tác giả Ikegaya Yuji (http://www.hippocampus.jp/CV/) – một nhà nghiên cứu về não bộ. Có mấy điểm tóm lược rút ra từ cuốn sách.

– Tính “chóng chán” là đặc tính mà ai cũng có vì đây là cơ chế cố hữu của não bộ trong quá trình tiến hoá của con người. Điều này thấy rõ nhất ở trẻ con. Khi gặp một thứ đồ chơi mới mẻ, trẻ con sẽ rất hứng thú chơi, khám phá, nhưng chỉ sau một thời gian chơi, trẻ sẽ chán đồ chơi đó. Vì thế, khi bạn cảm thấy mình nhanh chán cái gì thì cũng không nên tự dằn vặt mình. Quan trọng là tìm ra phương pháp để vượt qua nó.

– Động lực làm việc liên quan đến 1 bộ phận hình cầu bên trong não bộ gọi là “globus pallidus” (https://en.wikipedia.org/wiki/Globus_pallidus) (tiếng Nhật 淡蒼球 – たんそうきゅう). Đây là một bộ phận mà con người không dùng ý chí của mình để điều khiển được. Tuy nhiên, may mắn là có 4 “công tắc” để khởi động khối hình cầu này trong não bộ.
1- Body: Vận động cơ thể.
Khi cảm thấy ngại làm gì, thay vì nằm dài đợi có “cảm hứng”, đứng lên vươn vai tập thể dục vài cái, rồi ngồi vào bàn làm việc để bắt đầu. Dần dần cảm hứng sẽ đến. Một câu rất hay trong sách là “không phải vì việc thú vị mới làm” mà “cứ làm đi rồi sẽ thấy thú vị”

2- Experience: Làm một việc khác với các việc mình thường làm.
Một ví dụ đơn giản là thi thoảng thử thay đổi chỗ làm việc như ra quán cafe, thư viện,… (Giờ mình đã hiểu vì sao, ở trường học hay công sở hay thực hiện đổi chỗ ngồi làm việc định kỳ).

3- Reward: Tự thưởng cho bản thân mình khi hoàn thành công việc.
Ví dụ: những “lời khen ngợi”, việc “được nhìn nhận” có một tác dụng cực lớn để tăng động lực làm việc của người nào đó.

4- Ideomotor: Khi bản thân có một “thần tượng” hoặc mẫu hình và mong muốn trở thành người như vậy, tự nhiên con người sẽ có động lực rất lớn.
Hồi nhỏ mình rất thích đọc tiểu sử, câu chuyện về các nhà khoa học nên mình đã có một cảm tình rất lớn với khoa học, và phần nào đó tạo động lực học tập cho mình.
Một ví dụ khác là việc tập thể dục, thể thao. Những khi chán nản, hãy thử tưởng tượng đến cảnh chị em “lác mắt”, trầm trồ trước thân hình “6 packs” của mình, tự nhiên động lực tập luyện lại tràn trề

photo

Những đoạn trích hay nói về việc đọc sách (Nguyễn Duy Cần)

Trích trong chương 4 “NHỮNG PHƯƠNG TIỆN CHÁNH“, sách “Tôi tự học” của tác giả Thu Giang Nguyễn Duy Cần.

Sách nào quá dài, tốt hơn đừng đọc. Hãy đợi khi mình đã có một luồng mắt thống quan rồi, bấy giờ sẽ đọc đến những sách trường gian của những nhà nghiên cứu về chuyên môn.   –

Jules Payot nói: “Nếu cho tôi được sống lại cuộc đời của tôi, tôi tự thệ trong lúc trẻ tuổi, chỉ đọc ròng sách hay, do những bực vĩ nhân trong tư tưởng giới viết ra thôi. Tôi đã mua rất đắt cái kinh nghiệm đã qua của tôi khi còn nhỏ, đã làm phung phí sức lực của tôi rất vô lối vì những tác phẩm vô giá trị. Nếu anh em muốn có một tương lai tốt đẹp về tinh thần, hãy nghe theo tôi, đừng bao giờ đọc sách nhảm…” (25)

Trang Tử nói: “Có nơm vì cá. Muốn đặng cá phải quên nơm. Có dò vì thỏ, muốn đặng thỏ phải quên dò. Có lời vì ý, muốn đặng ý phải quên lời”

Phật tổ ngày kia lấy ngón tay chỉ mặt trăng mà bảo các đệ tử: “Kìa là mặt trăng! Các đệ tử hãy ngó theo ngón tay ta thì thấy. Nhưng, nên nhớ: ngón tay ta không phải là trăng. Những lời giảng của ta về Đạo cũng vậy. Các con cứ nghe lời ta giảng mà tìm Đạo. Nhưng nên nhớ: lời giảng của ta không phải là Đạo”.

Một nguyên tắc trong việc tự học mà ta không nên quên là chỉ có những công phu nào có nhiều cố gắng mới có thể có lợi cho sự tiến bộ tinh thần trí não thôi. Không cố gắng, không sao tiến bộ được.

Làm bạn thì nên làm bạn với những kẻ cao hơn mình về tài đức, đọc sách nên đọc những quyển sách cao hơn trình độ tư tưởng của mình thì mới mong tiến bộ mau trên con đường tri thức.

Gặp những sách hay, đừng bao giờ đọc nó như ta đọc tiểu thuyết giải trí, tới đâu hay đó. Ta nên biết rằng sách hay về tư tưởng, bao giờ cũng đề cập rất nhiều vấn đề. Ta không cần phải biết tất cả các vấn đề trong đó làm gì. Cứ lấy riêng ra một vấn đề nào để đặt lấy cho ta một câu hỏi, rồi tự mình tìm lấy một giải quyết tàm tạm trước khi đi vào quyển sách.

Đọc sách mà tin cả sách, cũng như đọc sách mà bất cứ câu nào cũng phản đối…đó là hai thái độ không nên có của một người đứng đắn. Đọc sách mà phản động lại với sách là cái quyền, hơn nữa, là phận sự của mỗi người. Nhưng, ta chỉ có cái quyền đó, cái phận sự đó khi nào ta đã làm hết sức ta để đứng theo quan niệm của tác giả.

Tóm lại, tôi thường dùng phương pháp nầy: đầu tiên, đối với quyển sách tôi lấy hết sức thiện cảm để đọc nó. Có thiện cảm mới có thể tìm hiểu được tác giả. Kế đó, tôi lấy tư cách đối phương để đọc nó. Tôi tìm đủ cách để bươi móc chỗ dở của nó, phê bình nó một cách hết sức nghiêm khắc như một kẻ thù. Rồi sau cùng, lấy tư cách của một trạng sư, tìm đủ lý lẽ để bênh vực nó, kỳ cho được lý mới chịu thôi. Như thế, bề mặt, bề trái của nó, tôi thấy rõ ràng hết sức. Sự phê phán của tôi bấy giờ mới có thể nhứt định đặng. Phương pháp ấy đã giúp tôi từ lâu nay để tránh khỏi mọi phê phán cẩu thả và bất công.

Đứng về phương diện tâm lý mà xét thì phần đông kẻ có óc phản bác (hay ưa nói nghịch), đều có lẽ vì bị cái “tâm cảm tự ty”: họ dìm kẻ khác để nâng cao mình lên. Ngoài ra họ không còn có phương tiện gì khác để nâng cao giá trị của họ cả. Tôi thường thấy họ đọc sách một cách cẩu thả đến thế nầy: gặp bất cứ một quyển sách nào trên bàn, họ lấy lên, lật càng ra một trang nào cũng được, “túm” lấy một câu nào ở đâu cũng được, rồi lấy riêng nó ra mà đọc lên và nhạo báng mỉa mai. Mà làm gì không chế nhạo chăng? Trong một bài có nhiều câu, câu nầy ăn với câu kia mới có nghĩa. Nếu lấy rời ra một câu thời có khi nghe nó vô lý và ngây ngô là thế nào! Bảo đọc riêng nó lên, và dụng ác tâm mà tha hồ giải thích nó thì không làm trò cười cho kẻ khác sao đặng! Họ cắt xén đoạn mạch của bài văn, trong một đoạn họ rút ra một câu, thay đổi ý chánh, bắt tác giả phải nói những điều họ không nói, để chỉ trích phê bình có khi mỉa mai chế nhạo là khác. Đó là một việc làm thiếu liêm sỉ mà bất cứ một nhà văn nào có lương tâm không thể làm được. Một nhà phê bình trứ danh có nói: “Hãy đưa cho tôi một vài hàng chữ của người nào, tôi sẽ làm cho hắn bị xử giảo cho xem” (4).

Quả là những lời vàng, ý ngọc. Bàn về tính tôn nghiêm của việc đọc sách, tác giả viết như sau:

Nói đến sự tôn nghiêm, tức là muốn khuyên các bạn nên “gây chung quanh những lúc đọc sách của ta một không khí trang nghiêm và trầm lặng thường bao bọc những cuộc hoà nhạc hay những buổi lễ cao quý”. Nên tránh cái cảnh vừa đọc, vừa ăn, vừa nói chuyện, hoặc đọc thoáng qua một trang, thì ngừng lại để trả lời với máy điện thoại, hoặc cầm sách mà trí nghĩ đâu đâu…rồi lại bỏ dở vì có người bạn đến nói chuyện kháo, rủ nhau đi ăn uống hay đi dạo mát…Người biết đọc sách phải biết dành cho mình một buổi nào để đọc sách trong yên lặng và cô tịch. Nên dành riêng cho một nhà văn nào mình rất yêu quý, một buổi chiều trong ngày chủ nhựt trong tuần, hay một buổi chiều thứ bảy nào đó.

Riêng tôi, suốt một đoạn đời từ 21 tuổi đến nay, tôi đã dành cho mỗi buổi tối ít nhất là 2 giờ đồng hồ để đọc sách khoảng từ 20 giờ đến 22 giờ không bao giờ sai chạy. Giờ ấy đối với tôi cũng như giờ cầu kinh, nhất định không để cho ai quấy rầy…Giờ đọc sách này là giờ đọc sách hoạt động. Tất cả người trong gia đình đều phải nể cái giờ phút thiêng liêng nầy của tôi…ngoài ra, tôi không đòi hỏi gì hơn là để cho tôi được quyền sống một mình trong cô tịch và lặng lẽ. Ngoài cái giờ ấy, tôi cũng đọc sách, cũng xem báo như mọi người…nhưng làm việc một cách tiêu cực, hoặc sưu tầm tài liệu để qua một bên, đợi lúc đọc sách chánh thức đem ra mà nghiền ngẫm. Dĩ nhiên là trong lúc đọc sách trang nghiêm ấy, tôi chỉ đọc toàn những tác phẩm hay nhất mà thôi.